Xã hội

Nơi thuê trọ bị phong toả, cậu thiếu niên đi làm thuê phải ăn mì tôm qua ngày.

Khi được mọi người phát hiện ra, cơ thể của cậu thanh niên 17 tuổi đang ở trong tình trạng suy kiệt, tay chân run rẩy.

Hôm qua ngày 11/6, trên trang web LẠNG SƠN 24H đã chia sẻ câu chuyện về hoàn cảnh đáng thương của một lao động trẻ, sống chật vật tại vùng dịch Bắc Giang.

Theo đó, cậu bé tên  Lương Ngọc Hiến năm nay mới có 17 tuổi chưa đủ tuổi đi làm, quê  ở thôn Tiên Phong, xã Thành Hoà, huyện Văn Lãng, Lạng Sơn. Hiện, em đang trọ tại Thôn Xuân, Tân Tiến, Bắc Giang và đi làm thời vụ ở Vân Trung, Bắc Giang. Do em đi  làm thời vụ chưa được lâu, nên chưa có  lương, côngj vào đó trong thôn có F0 em không có tiền sinh hoạt. Ban đầu, em mượn được 300 ngàn, mua thùng mỳ tôm ăn dè được 19 ngày.

3 ngày về sau, hết mỳ em đành uống nước nhịn đói. Đến ngày thôn được tháo chốt, em được ra ngoài và mang điện thoại ra cắm để lấy thùng mỳ thứ 2 để ăn thì may mắn được nhà dân phát hiện. Thấy tình trạng chân tay run rẩy, qua hỏi dò mọi người mới biết được sự tình.

Càng thương tâm hơn khi thiếu niên này cho biết, mẹ em bỏ đi từ nhò, một mình bố chăm sóc các con. Vì thương bố, nên em đã nghỉ học đi làm thuê, kiếm tiền phụ bố ở nhà chăm các em.

Do sợ bố ở nhà lo lắng, nên dù trong tình trạng chật vật của những ngày bị cách ly, phong toả, cậu bé đã giấu giếm không cho bố biết.

Chỉ ít phút sau khi đăng tải kêu gọi giúp đỡ cho cậu bé, nhiều tấm lòng thơm thảo của bà con nhân dân gần xa đã ủng hộ, quyên góp cho em thêm thực phẩm cho em. Trong vòng 4 tiếng, căn phòng trọ nhỏ của em đã đầy ắp đồ ăn. Được biết, tiền nhà, tiền điện nước cũng được chủ nhà trọ hỗ trợ miễn phí. Trước tấm lòng của mọi người, cậu bé đã bật khóc nức nở vì xúc động.

Bài viết sau khi được đăng tải đã thu hút 3,8K lượt like và hàng trăm bình luận của cộng đồng mạng. Mọi người đều dành sự thương cảm cho hoàn cảnh cho cậu bé trên, đồng thời gửi lời chúc an lành đến cậ, mong em vượt qua đại dịch.

“Nghèo mà có lòng tự trọng, lại ngoan ngoãn. Quá khen ngợi cho tấm lòng”;

“Đói cho sạch, rách cho thơm. Khổ thân quá nhưng em vẫn không làm liều, thương em!”;

“Cảm động vè hoàn cảnh của em, thương em thật thà, chân thật. Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ kịp thời”,…