làm mẹ, phụ nữ

𝘽ữ𝙖 𝙘ơ𝙢 “𝙫ề 𝙣𝙜𝙤ạ𝙞 ở 𝙘ữ” 𝙘𝙪ố𝙞 𝙘ù𝙣𝙜 𝙢ẹ 𝙣ấ𝙪 𝙘𝙝𝙤 𝙘𝙤𝙣 𝙜á𝙞 𝙡ấ𝙮 𝙘𝙝ồ𝙣𝙜 𝙭𝙖 𝙠𝙝𝙞ế𝙣 𝙘𝙝ị 𝙚𝙢 đồ𝙣𝙜 𝙘ả𝙣𝙝 𝙩𝙧à𝙤 𝙣ướ𝙘 𝙢ắ𝙩

Vỏn vẹn một bát cơm trắng, canh rau ngót thịt nạc với thịt rang, bữa cơm ngon lành biết bao mà con gái nghẹn ngào không nuốt trôi, nhìn mẹ bế cháu trước giờ chia ly mà lưu luyến đến trào nước mắt.

Bữa cơm “về ngoại ở cữ” cuối cùng mẹ nấu cho con gái lấy chồng xa khiến chị em đồng cảnh trào nước mắt
Nỗi khổ lấy chồng xa và bữa cơm cuối cùng mẹ nấu cho con gái trước khi chia tay…

Lúc ở nhà, được bố mẹ chiều chuộng yêu thương, cô gái nào cũng phụng phịu khi mẹ bắt đi nấu cơm, hoặc là mẹ nấu cơm nhưng ta đi làm về lại không ăn ở nhà mà lại hẹn hò với người yêu, bạn bè. Những bữa cơm trong chờ đợi của mẹ cứ kéo dài mãi, cho đến một ngày con gái lên xe hoa, chẳng còn ai ngồi bên mâm chờ ta về ăn nữa. Bầu bí, sinh con, thèm một bữa mẹ nấu, mang hơi ấm của mẹ, ôi sao bỗng trở nên thật khó khăn.

Ai đi lấy chồng xa đều hiểu cảm giác hối hận, nhớ nhà ngoại đến chừng nào. May mắn sinh xong được mẹ đẻ tới thăm nom, mừng hơn bắt được vàng, để rồi khi mẹ đi xa, một bát canh cũng đong đầy nước mắt.

Trên một diễn đàn lớn dành cho phụ nữ, bức ảnh “bữa cơm cuối cùng” mẹ đẻ chăm con ở cữ được đồng cảm, sẻ chia rất nhiều. Tuy không biết ai là người đăng, nhưng bức ảnh đã lấy đi biết bao nước mắt của chị em đồng cảnh.

𝑳𝒆𝒏 𝒍é𝒏 𝒄𝒉ụ𝒑 ả𝒏𝒉 𝒃à 𝒏𝒈𝒐ạ𝒊 𝒃ế 𝒄𝒉á𝒖 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒏𝒉ữ𝒏𝒈 𝒈𝒊â𝒚 𝒑𝒉ú𝒕 𝒄𝒖ố𝒊, 𝒏𝒈ườ𝒊 𝒎ẹ 𝒕𝒓ẻ 𝒔𝒂𝒖 𝒌𝒉𝒖ô𝒏 𝒉ì𝒏𝒉 đã 𝒏é𝒏 𝒄𝒉ặ𝒕 𝒏ỗ𝒊 𝒍ò𝒏𝒈 để 𝒌𝒉ô𝒏𝒈 ò𝒂 𝒌𝒉ó𝒄. 𝑩ữ𝒂 𝒄ơ𝒎 𝒄𝒖ố𝒊 𝒄ù𝒏𝒈 𝒎ẹ 𝒏ấ𝒖 𝒄𝒉𝒐 𝒈á𝒊 đẻ 𝒕𝒓ướ𝒄 𝒌𝒉𝒊 𝒕𝒓ở 𝒗ề, 𝒄𝒉ỉ 𝒗ỏ𝒏 𝒗ẹ𝒏 í𝒕 𝒄ơ𝒎 𝒕𝒓ắ𝒏𝒈, 𝒄𝒂𝒏𝒉 𝒓𝒂𝒖 𝒏𝒈ó𝒕 𝒕𝒉ị𝒕 𝒏ạ𝒄, 𝒗ớ𝒊 𝒕𝒉ị𝒕 𝒓𝒂𝒏𝒈, 𝒏ế𝒖 𝒍à 𝒏𝒈à𝒚 𝒙ư𝒂 𝒕𝒉ế 𝒏à𝒐 𝒄ũ𝒏𝒈 𝒈𝒊ã𝒚 𝒏ả𝒚 𝒄𝒉ẳ𝒏𝒈 𝒄𝒉ị𝒖 ă𝒏, 𝒗ì 𝒏ó 𝒏𝒉ạ𝒕 𝒏𝒉ẽ𝒐, 𝒌é𝒎 𝒉ấ𝒑 𝒅ẫ𝒏, 𝒗à 𝒄𝒉ẳ𝒏𝒈 𝒏𝒉𝒊ề𝒖 𝒏𝒉ặ𝒏 𝒈ì.

Nhưng bây giờ, nó là tất cả tình yêu, tấm lòng của mẹ dành cho con gái. Giờ con đã là dâu nhà người ta, không còn là công chúa bé bỏng của mẹ nữa. Mẹ chỉ có thể làm được như vậy để lại cho con thôi…

Cơm mẹ nấu ngon lắm, nhưng sao con thấy nghẹn lòng không dám nuốt qua tim…

𝐍𝐡ì𝐧 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 𝐛ứ𝐜 ả𝐧𝐡 ấ𝐲, 𝐜ô 𝐠á𝐢 𝐧à𝐨 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐜ầ𝐦 đượ𝐜 𝐧ướ𝐜 𝐦ắ𝐭 𝐦à 𝐧𝐡ớ đế𝐧 𝐦ẹ 𝐦ì𝐧𝐡. 𝐋à𝐦 𝐝â𝐮 𝐱𝐚 𝐡𝐚𝐲 𝐠ầ𝐧, 𝐭𝐡ì 𝐜ó 𝐛á𝐭 𝐜𝐚𝐧𝐡 𝐜ầ𝐧 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐩𝐡ả𝐢 𝐱𝐢𝐧 𝐩𝐡é𝐩 𝐦ớ𝐢 𝐜ó 𝐭𝐡ể 𝐦𝐚𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐚 𝐜𝐡𝐨 𝐦ẹ 𝐫𝐮ộ𝐭. 𝐂ò𝐧 𝐦ẹ 𝐦𝐮ố𝐧 𝐬𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐡ă𝐦, đâ𝐮 𝐩𝐡ả𝐢 𝐭ù𝐲 ý 𝐥à 𝐱𝐨𝐧𝐠. 𝐂𝐮ộ𝐜 𝐬ố𝐧𝐠 𝟐 𝐧ơ𝐢 𝐤𝐡á𝐜 𝐛𝐢ệ𝐭, 𝐤ể 𝐜ả 𝐧𝐡à 𝐜𝐡ồ𝐧𝐠 𝐝ễ 𝐭í𝐧𝐡 𝐭𝐡ì 𝐯ẫ𝐧 𝐜ó 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐲 𝐭ắ𝐜 𝐫𝐢ê𝐧𝐠, 𝐛ố 𝐦ẹ đẻ 𝐭ớ𝐢 𝐭𝐡ă𝐦 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐧𝐠ạ𝐢 𝐧𝐠ầ𝐧 𝐧𝐡𝐢ề𝐮 𝐭𝐡ứ. Đó 𝐥à 𝐡𝐨à𝐧 𝐜ả𝐧𝐡 𝐦à 𝐚𝐢 đ𝐢 𝐥à𝐦 𝐝â𝐮 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐡𝐢ể𝐮…

Một tháng trời ở cữ sau sinh có mẹ ở bên, mẹ đã hi sinh nhường nhịn biết bao nhiêu để đến làm khách ở nhà con gái, chăm bẵm cả con lẫn cháu từ miếng ăn đến giấc ngủ. Chưa báo hiếu mẹ được bao nhiêu, đã vội vã đi lấy chồng xa để rồi mẹ ngậm cười trong nước mắt, trông theo hạnh phúc của con.

Lúc mẹ ốm đau, ở xa chưa chắc đã rời nhà chồng về thăm nom, chăm sóc được, nhưng con gái sinh nở mẹ lại tất tả thân già vượt cả chặng đường mỏi mệt, tình nguyện đến bên con.

Quãng thời gian có mẹ ở cạnh sao mà ngắn ngủi thế, bao đêm mẹ thức trông cháu để con gái được tròn giấc ngủ ngon, bà cho cháu ăn sữa, thay bỉm, vệ sinh, tắm rửa… đủ thứ, khéo léo như bà Tiên. Chẳng ai trên đời thay thế được mẹ.

Ngày đón con gái về ở cữ mẹ hạnh phúc bao nhiêu, khoảnh khắc gần chia ly cảm giác nghẹn ngào như đất trời sắp đổ bấy nhiêu. Mẹ vẫn vui cười, chu đáo chuẩn bị bữa cơm cuối cùng cho con gái ăn lấy sữa. Đối diện với nụ cười của mẹ, sao thấy lòng chua xót, có lỗi với mẹ nhiều biết bao.

Những ân cần yêu thương từ bàn tay mẹ, đến khi nào con gái mới báo đáp được đủ đầy.