bé yêu, Gia đình

Sιηн đôι ηêη ρнảι gửι мộт вé νề qυê νớι ôηg вà, mẹ d̲a̲y̲ ̲d̲ứ̲t̲ ̲v̲ì̲ ̲k̲h̲á̲c̲ ̲b̲i̲ệ̲t̲ 4 năm sau giữa hai con

Khác biệt giữa sự chăm sóc của mẹ và bà khác nhau đến thế nào, có lẽ ít gia đình nào có “dữ liệu” để đối chiếu

Một em bé chào đời sẽ luôn nhận được sự chăm sóc yêu thương của bố mẹ, ông bà và những người thân trong gia đình. Nhưng nếu có hai em bé chào đời thì sao? Đó là tình cảnh của chị Đan cách đây 4 năm khi sinh đôi 2 bé gái nhưng phải chia ra 1 bé ở quê với ông bà và 1 bé ở lại bố mẹ chồng chăm.

Ban đầu mẹ chị Đan lên thành phố giúp con gái chăm con. Nhưng chưa được đầy năm thì bà bị thoái hóa cột sống, phải trị bệnh và sau đó về quê dưỡng vết mổ. Vợ chồng chị Đan kết hôn 3 năm mới có con, tiền nhà còn chưa trả hết, 2 con tuy còn nhỏ nhưng mẹ cũng không thể nghỉ ở nhà. Sau khi suy nghĩ tính tới tính lui, cả 2 quyết định rứt ruột gửi 1 trong 2 bé sinh đôi về cho ông bà nội nuôi. Trong 2 chị em, cô chị yếu ớt và hay bệnh hơn nên ở lại với bố mẹ, cô em thì được gửi về ông bà.

Do đường sá xa xôi nên ngoài việc trò chuyện với con qua điện thoại, vợ chồng chị Đan cũng chỉ gặp con lâu nhất là dịp Tết nguyên đán. Người mẹ ngờ ngợ nhận ra sự khác biệt của 2 con, nhưng gần đây mới thấy là khoảng cách ngày càng xa sau 4 năm 2 chị em song sinh được nuôi dưỡng bởi những người khác nhau. Dịp giãn cách, chị Đan cũng tạm thời không đến công ty nên đã dẫn cô chị về thăm cô em dài ngày. Khi về nhà, người mẹ buồn bã khi sự khác biệt không chỉ thể hiện ở ngoại hình mà tính cách của hai cô con gái dường như cũng có sự khác biệt rất lớn. Cô con gái sống với ông bà thì ăn mặc xuề xòa, nước da ngăm đen, hơi lo lắng, lúc nào cũng rụt rè, thậm chí ngại nói chuyện với bố mẹ.

Trong khi cô con gái ở với bố mẹ thì ai cũng khen là đáng yêu và thông minh hoạt bát. Trong sinh hoạt, cô em có rất nhiều tật xấu như ăn xong không rửa tay, nghịch đồ chơi vứt bừa bãi, không biết thu dọn….Cô chị thì thường xuyên chú ý giữ gìn vệ sinh trong sinh hoạt, tự chơi và cũng biết dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp sau khi chơi.

Lý do tại sao hai chị em sinh đôi lại khác nhau như vậy tất nhiên là liên quan đến môi trường nuôi dưỡng. Tình yêu thương mà ông bà dành cho cháu chắc chắn không hề ít, thậm chí còn nhiều hơn cả tình yêu thương mà ông bà dành cho con trai, con gái họ. Vậy điều gì đang gây ra sự khác biệt như vậy?

1. Con ở với ông bà quá lâu thì sẽ xa cách cha mẹ

Đứa trẻ ở với ông bà sẽ luôn nghĩ rằng bị cha mẹ bỏ rơi, trong thời thơ ấu thiếu vắng cha mẹ, điều duy nhất cô bé có thể dựa vào là ông bà của mình. Theo thời gian, đứa trẻ tự nhiên sẽ xa lánh cha mẹ, chỉ nghe lời ông bà, thậm chí còn sinh ra oán hận trong lòng, coi cha mẹ như người lạ mà thôi.

2. Trẻ sẽ nảy sinh tâm lý nổi loạn

Người già và người trẻ có quan niệm, tư tưởng và phương pháp giáo dục khác nhau, đứa trẻ có thể hình thành tính cách nổi loạn dưới sự cưng chiều của ông bà, tính cách này sẽ trở nên nổi bật hơn khi lớn lên và không được cha mẹ đáp ứng muốn gì được nấy như ông bà

3. Sự bất an bên trong của đứa trẻ

Gửi trẻ cho người già nuôi dưỡng có thể gây tổn hại cho trẻ vì trẻ thiếu cảm giác an toàn. Điều này đặc biệt đúng đối với các cặp song sinh, người bị gửi đi sẽ nghĩ luôn nghĩ mình thua kém anh chị, ít được yêu thương hơn. Trẻ chắc chắn sẽ nảy sinh mặc cảm, tâm lý này khiến tính cách hướng nội khiến trẻ không giỏi giao tiếp với người khác, có thể kèm theo tổn thương suốt đời.

Có rất nhiều gia đình trẻ như chị Đan khi sinh đôi 2 con, thậm chí là sinh 1 con cũng phải gửi về cho ông bà vì điều kiện bố mẹ không được tốt. Nếu phải xa con, hãy lưu ý những điều sau:

Nên để ông bà chăm cháu tối đa đến 3 tuổi: Trước ba tuổi, trẻ sẽ không có quá nhiều kỷ niệm và cũng không có sự phụ thuộc quá nhiều vào ông bà, nhưng vai trò cha mẹ ở giai đoạn này cũng quan trọng không kém.

Sau khi đứa trẻ được ba tuổi, vai trò chính của việc nuôi dạy đứa trẻ phải là cha mẹ. Người cao tuổi nên lui về “tuyến hai” trong giai đoạn này. Nhiều quan niệm của người xưa không phù hợp với nền giáo dục hiện đại. Trẻ con bắt đầu ghi nhớ sau khi lên ba tuổi, nếu ở với ông bà lâu hơn sẽ khiến tính cách của trẻ trở nên nổi loạn, không có lợi cho sự phát triển lành mạnh của trẻ.