Đời sống, Việc Tốt, Xã hội

𝟒𝟎𝟎𝐤𝐦 về ŋɧà đã “đỡ 𝐱𝐚 hơn” với hai côŋɠ ŋɧân được tặŋɠ xe đạp, xe ๓áy bởi ŋɧững “tấ๓ lòŋɠ vàng”

Công xưởng tạm đóng cửa, không việc làm, tiền bạc, phương tiện, hai bạn trẻ dắt díu nhau định đi bộ trên 400km về quê. May mắn các em nhận được sự giúp đỡ của người dân trên đường đi.

Em Trần Văn Đủ (17 tuổi) và Trần Thị Huyền (1‌8 tuổ‌i, quê ở huyện Ngọc Hồi, Kon Tum) đi làm công nhân tại TP Đồng Xoài (Bình Phước). Ảnh hưởng của dịch Covid-19, cả hai em đều không có việc làm, tiền bạc cũng cạn kiệt. Biết khó lòng cầm cự nếu như ở lại, cả hai quyết định sẽ về quê với lộ phí ít ỏi, chỉ có 200 nghìn đồng trong túi.

Xe cộ không có, cả hai gói tạm vài bộ quần áo, một ít bánh ngọt rồi dắt nhau đi bộ cả chục cây số cho đến khi mệt lả, ngồi bệt bên vệ đường để nghỉ. Một vài người đi đường phát hiện, thương tình nên tặng cho hai em một chiếc xe đạp cũ để làm phương tiện về quê.

Có xe đạp, Đủ và Huyền có thêm động lực để về quê nhà. Cả hai luân phiên nhau đạp xe cho đến chốt kiểm soát dịch Đắk R’tih (TP Gia Nghĩa, Đắk Nông). Tại đây, cả hai không qua được chốt ngay và phải tá túc qua đêm ở chốt, do không có giấy xét nghiệm Covid-19.

Sau đó, chị Loan (người dân ở TP Gia Nghĩa, Đắk Nông) đã kêu gọi mọi người giúp đỡ hai em một ít tiền, thức ăn và được tổ công tác tạo điều kiện cho tiếp tục lên đường.

Trên chặng đường tiếp theo, người dân và bạn bè của chị Loan câu chuyện của 2 bạn trẻ nên đã chung tay ủng hộ giúp cả hai có đủ tiền mua chiếc xe máy cũ về quê. Nhận thấy hoàn cảnh các em khó khăn, chủ xe máy đã giảm giá xe xuống chỉ còn 2 triệu đồng và đổ đầy bình xăng cho hai em.

Nhận được sự giúp đỡ tận tình của người dân, cả Huyền và Đủ không khỏi xúc động. “Chúng em biết với 200 nghìn đồng sẽ khó có thể về quê được nhưng không còn lựa chọn nào nên vẫn quyết định về. Có những lúc em tưởng sẽ không tiếp tục được chặng đường dài nữa nhưng may mắn cho chúng em khi gặp được những anh chị rất tốt, giúp đỡ rất tận tình”, Huyền chia sẻ.

Huyền còn hớn hở khoe, cả hai đã vừa ra khỏi địa bàn Đắk Lắk an toàn và đang dừng nghỉ tại chốt kiểm dịch tỉnh Gia Lai. “Đoạn đường về nhà đã ngắn dần, em rất háo hức để về với gia đình lắm”, Huyền mừng rỡ.

“Cứ mỗi lần qua một chốt kiểm dịch là các em lại điện thoại thông báo tin cho tôi hay”, chị Loan cho biết.