Đời sống, Gia đình

𝗧𝗵ậ𝘁 𝗹ạ đờ𝗶 𝗻𝗵𝗶ề𝘂 𝗸ẻ 𝗰𝗵ỉ 𝗺ã𝗶 “𝘁ử 𝘁ế” 𝘃ớ𝗶 𝗻𝗴ườ𝗶 𝗻𝗴𝗼à𝗶 𝗺à 𝗾𝘂ê𝗻 𝗰𝗵ữ “𝗛𝗜Ế𝗨” 𝘃ớ𝗶 𝗰𝗵𝗮 𝗺ẹ

Đừng học được cách trưởng thành rồi, mải mê cung phụng người ngoài để được thăng tiến, được ổn định mà quên chữ “Hiếu” với cha mẹ.

Đã lâu rồi bạn có tự hỏi mình gọi điện cho cha mẹ được mấy lần, về nhà được mấy lần hay chưa? Nhiều khi đã có hẹn sẽ về ăn cơm với cha mẹ, thế nhưng một cuộc hẹn bất ngờ cũng có thể hủy ngang và cha mẹ là những người bị bạn xếp sau cùng. Bạn luôn nghĩ rằng cha mẹ không hôm nay gặp thì ngày mai có thể gặp, còn mối quąn hệ kia, nếu hôm nay không gặp thì ngày mai chắc chắn chẳng còn ở đó mà đợi chúng ta nữa.

Bản thân cứ mải cung phụng người ngoài

Trưởng thành kéo theo quá nhiều thứ khiến một con người cần phải lo. Tiền bạc, địa vị xã hội, giữ gìn hạnh phúc gia đình, giữ người mình yêu. Công việc thì cố gắng lấy lòng sếp bằng cách hoàn thành đủ mọi ᴄông việc được giao. Tăng ca, làm thêm giờ, thậm chí là đến ᴄông ty cả vào ngày chủ nhật cũng chẳng khiến bản thân than vãn mà nghĩ rằng chỉ cần mình phấn đấυ tốt thì sẽ nhận được những điều tốt đẹp trong ᴄông việc.

Bạn cố gắng dành nhiều thời gian để lấy lòng bạn bè, để duy trì một mối quąn hệ tốt đẹp. Chẳng tiếc tiền mời bạn bè đi ăn, thậm chí là đi du lịch cùng với bạn bè chỉ mong sao họ có thể giúp được cho mình nhiều điều trong cuộc sống.

Rồi bản thân nhiều người, chắc chắn đã từng đôi lần bỏ ra cả ngày, cả tuần, thậm chí là cả tháng chỉ để dỗ dành và làm lành với người mà mình yêu thương. Thậm chí còn dành phần lớn thời gian để cung phụng, chăm sóc, trong khi bản thân mình còn chưa chắc chắn được rằng đó sẽ là người đi cùng mình đến cuối cuộc đời.

Đồng ý rằng nếu như bạn không cố gắng thì cuộc sống của bạn sẽ chẳng thể nào tốt lên được. Thế nhưng không phải vì chuyện cuộc sống có tốt lên hay không mà bạn cứ mải miết đi phục vụ cho nhu cầu, lợi ích của người ngoài mà quên mất đi rằng cha mẹ chúng ta, những người cũng đang cần chúng ta báo đáp.

Quên đi chữ “Hiếu”, một ngày muốn bù đắp lại không còn cơ hội.

Đã 𝗹â𝘂 𝗿ồ𝗶 𝗯ạ𝗻 𝗰ó 𝘁ự 𝗵ỏ𝗶 𝗺ì𝗻𝗵 𝗴ọ𝗶 đ𝗶ệ𝗻 𝗰𝗵𝗼 𝗰𝗵𝗮 𝗺ẹ đượ𝗰 𝗺ấ𝘆 𝗹ầ𝗻, 𝘃ề 𝗻𝗵à đượ𝗰 𝗺ấ𝘆 𝗹ầ𝗻 𝗵𝗮𝘆 𝗰𝗵ư𝗮? 𝗡𝗵𝗶ề𝘂 𝗸𝗵𝗶 đã 𝗰ó 𝗵ẹ𝗻 𝘀ẽ 𝘃ề ă𝗻 𝗰ơ𝗺 𝘃ớ𝗶 𝗰𝗵𝗮 𝗺ẹ, 𝘁𝗵ế 𝗻𝗵ư𝗻𝗴 𝗺ộ𝘁 𝗰𝘂ộ𝗰 𝗵ẹ𝗻 𝗯ấ𝘁 𝗻𝗴ờ 𝗰ũ𝗻𝗴 𝗰ó 𝘁𝗵ể 𝗵ủ𝘆 𝗻𝗴𝗮𝗻𝗴 𝘃à 𝗰𝗵𝗮 𝗺ẹ 𝗹à 𝗻𝗵ữ𝗻𝗴 𝗻𝗴ườ𝗶 𝗯ị 𝗯ạ𝗻 𝘅ế𝗽 𝘀𝗮𝘂 𝗰ù𝗻𝗴. 𝗕ạ𝗻 𝗹𝘂ô𝗻 𝗻𝗴𝗵ĩ 𝗿ằ𝗻𝗴 𝗰𝗵𝗮 𝗺ẹ 𝗸𝗵ô𝗻𝗴 𝗵ô𝗺 𝗻𝗮𝘆 𝗴ặ𝗽 𝘁𝗵ì 𝗻𝗴à𝘆 𝗺𝗮𝗶 𝗰ó 𝘁𝗵ể 𝗴ặ𝗽, 𝗰ò𝗻 𝗺ố𝗶 𝗾𝘂ą𝗻 𝗵ệ 𝗸𝗶𝗮, 𝗻ế𝘂 𝗵ô𝗺 𝗻𝗮𝘆 𝗸𝗵ô𝗻𝗴 𝗴ặ𝗽 𝘁𝗵ì 𝗻𝗴à𝘆 𝗺𝗮𝗶 𝗰𝗵ắ𝗰 𝗰𝗵ắ𝗻 𝗰𝗵ẳ𝗻𝗴 𝗰ò𝗻 ở đó 𝗺à đợ𝗶 𝗰𝗵ú𝗻𝗴 𝘁𝗮 𝗻ữ𝗮.

Đừng học được cách trưởng thành rồi, mải mê cung phụng người ngoài để được thăng tiến, được ổn định mà quên chữ “Hiếu” với cha mẹ. Cha mẹ đâu thể cứ ngồi mãi đó mà đợi mình. Nhiều người lúc nào mải kiếm tiền, mải sống tử tế với người ngoài nhưng lại quá khắt khe, ít thể hiện tình cảm với người thân của mình, nhất là bố mẹ.

Bố mẹ già dần theo những năm tháng chúng ta trưởng thành, chẳng thể ở mãi đó mà đợi những cái hẹn, đợi sự quan tâm của bạn đến. Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm bố mẹ, đừng đợi bố mẹ mất đi mới bày mâm cao cỗ đầy để làm giỗ, bởi vì lúc đó bố mẹ cũng không thể ăn được nữa, không thể nhìn thấy sự quan tâm của bố mẹ nữa bạn mới thấy xót xa đến nhường nào.

Chỉ có cha mẹ mới là những người yêu thương chúng ta vô điều kiện. Vì vậy đừng bao giờ xếp bố mẹ sau bất cứ điều gì, càng chẳng có gì xứng đáng để đ.ánh đổi với bố mẹ. Hãy trân trọng ngay từng giây phút được ở bên bố mẹ của mình, ngay lúc này bạn nhé!