bé yêu, làm mẹ

𝗠ẹ đ𝗶 𝗹à𝗺 𝘅𝗮 𝗻𝗴𝗵ẹ𝗻 𝗹.ò.𝗻.𝗴 𝗻𝗵ì𝗻 𝗰𝗼𝗻 𝟯 𝘁𝘂ổ𝗶 𝘁𝗵ứ𝗰 𝗱ậ𝘆 𝗺ộ𝘁 𝗺ì𝗻𝗵 𝘁ì𝗺 𝗴ọ𝗶 𝗺ẹ 𝗾𝘂𝗮 𝗰𝗮𝗺𝗲𝗿𝗮

Xa con không ai muốn nhưng ở nhà cùng con thì gia đình mình đói, mang con theo tha hương thì sợ vất vả cho con.

Chuyện gửi con ở quê nhờ ông bà trông hộ, cha mẹ đến các thành phố lớn kiếm sống cũng không hiếm lạ nữa. Về những làng quê nghèo thấy nhiều lắm mọi người, làng chỉ toàn người già, trẻ nhỏ, thanh niên bỏ quê lên phố hết rồi. Mà mọi người đừng vội trách những người gửi con ở quê đi làm xa, bởi bản thân họ đôi bàn tay trắng lên thành phố, bản thân còn lo chưa xong, có khi nhịn đói, làm sao mà mang con nhỏ theo chịu khổ cùng được.

Đà𝐧𝐡 𝐠ử𝐢 𝐜𝐨𝐧 ở 𝐪𝐮ê, 𝐜ó 𝐥ú𝐜 𝐧à𝐨 𝐦à 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐧𝐡ớ 𝐜𝐨𝐧, đê𝐦 𝐯ề 𝐜á𝐜 𝐦ẹ 𝐜ứ 𝐤𝐡ó𝐜 𝐦ã𝐢. 𝐇ô𝐦 𝐭𝐫ướ𝐜 𝐜ó 𝐜𝐡ị 𝐤ể 𝐭𝐡ấ𝐲 𝐜ả𝐧𝐡 𝐜𝐨𝐧 𝟑 𝐭𝐮ổ𝐢 𝐦ộ𝐭 𝐦ì𝐧𝐡 𝐝ậ𝐲 𝐤𝐡ó𝐜 𝐜𝐡ạ𝐲 đ𝐢 𝐭ì𝐦 𝐦ẹ, 𝐜𝐡ị 𝐦𝐮ố𝐧 𝐠ọ𝐢 𝐜𝐨𝐧 𝐦ộ𝐭 𝐭𝐢ế𝐧𝐠 để 𝐜𝐨𝐧 đỡ 𝐬ợ 𝐜ũ𝐧𝐠 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 đượ𝐜, 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐦à 𝐱ó𝐭 𝐱𝐚.

Con chạy từ sân vào nhà, từ nhà ra sân tìm mẹ. Ảnh: sohu

“B.ỏ thì thương, vương thì tội”, để con nhỏ một mình ở quê cho ông bà chăm thì không nỡ nhưng đưa con theo đi xa cực khổ thì tội nghiệp con, chưa kể bên ngoài bao nhiêu nguy hiểm, cha mẹ bận mưu sinh làm sao bảo vệ được con.

Đó là suy nghĩ của rất nhiều cặp vợ cɦồng quyết đi tha hương cầu thực, để con chịu khổ, xa cha mẹ một thời gian, chờ thoát nghèo, chờ có tiền một chút sẽ về đón con ngay, gia đình lại đoàn tụ. Nhưng con người mà, xa con có ai mà chịu nổi. Con trẻ cũng vậy, xa mẹ làm sao chịu được, thương nhất là cảnh con giật mình tỉnh giấc, sợ hãi khi không có ai bên cạnh, cất tiếng gọi mẹ, chạy đi tìm mẹ mà chẳng thấy mẹ đâu.

Một người mẹ đã chia sẻ hình ảnh con 3 tuổi chạy từ trong nhà ra sân gọi mẹ, theo lời kể lúc này trời mới sáng sớm tinh mơ, cɦưa kịp có nắng, đứa trẻ được cho là giật mình thức giấc, sợ hãi vì trong nhà không có người nên chạy quanh nhà gọi tìm mẹ theo bản năng.

Ảnh: sohu

𝘕𝘩ư𝘯𝘨 𝘤𝘩𝘢 𝘮ẹ 𝘤𝘰𝘯 đã đ𝘪 𝘭à𝘮 𝘹𝘢 𝘵𝘳ê𝘯 𝘵𝘩à𝘯𝘩 𝘱𝘩ố, 𝘤𝘰𝘯 ở 𝘲𝘶ê 𝘷ớ𝘪 ô𝘯𝘨 𝘣à, ô𝘯𝘨 𝘣à 𝘵𝘩ì 𝘯𝘨ɦĩ 𝘵𝘳ờ𝘪 𝘤ò𝘯 𝘴ớ𝘮 𝘲𝘶á, 𝘤𝘩ắ𝘤 𝘤𝘰𝘯 𝘴ẽ 𝘯𝘨ủ đế𝘯 𝘵𝘳ư𝘢 𝘯ê𝘯 𝘳𝘢 đồ𝘯𝘨 𝘭à𝘮 𝘷𝘪ệ𝘤, đế𝘯 𝘭ú𝘤 𝘹𝘰𝘯𝘨 𝘲𝘶𝘢𝘺 𝘷ề 𝘤ó 𝘬𝘩𝘪 𝘤𝘰𝘯 𝘤ò𝘯 𝘤𝘩ư𝘢 𝘥ậ𝘺 đâ𝘶. 𝘈𝘪 𝘯𝘨ờ 𝘤𝘰𝘯 𝘨𝘪ậ𝘵 𝘮ì𝘯𝘩 𝘵𝘩ứ𝘤 𝘴ớ𝘮, 𝘤ó 𝘵𝘩ể đ𝘰á𝘯 𝘤𝘰𝘯 đã 𝘩𝘰ả𝘯𝘨 𝘴ợ 𝘵𝘩ế 𝘯à𝘰 𝘬𝘩𝘪 𝘵𝘳ờ𝘪 𝘷ẫ𝘯 𝘤ò𝘯 𝘵ố𝘪, 𝘵𝘩ứ𝘤 𝘥ậ𝘺 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘤ă𝘯 𝘯𝘩à 𝘷ắ𝘯𝘨 𝘭ặ𝘯𝘨 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 𝘮ộ𝘵 𝘣ó𝘯𝘨 𝘯𝘨ườ𝘪.

Nhìn con qua camera gọi mẹ mà chị khóc, nhiều người không biết vào chửi vợ chồng chị, bảo ham tiền nên đi xa làm bỏ con nhỏ nheo nhóc. Nhưng có ai biết được nơi chị sống kiếm tiền khó lắm, vợ chồng chị chỉ muốn đi làm trên thành phố để cuộc sống của con nhỏ, ông bà không còn bữa đói bữa no nữa.

rơi งà໐ tìຖh ¢ảຖh ຖàฯ, งợ ¢hồຖງ ¢hị ¢ũຖງ ໓คฯ ໓ứt, khổ Şở lắ๓ khi lựค ¢họຖ ๓ột ๖êຖ ở ຖhà งới ¢໐ຖ, ¢hấp ຖhậຖ ຖງhè໐ đói, ๓ột ๖êຖ xค ¢໐ຖ ຖhưຖງ Şẽ ¢h໐ ¢໐ຖ đượ¢ tươຖງ lคi tốt đẹp hơຖ. ¢นối ¢ùຖງ, ¢ắຖ răຖງ ¢hịน đựຖງ ຖỗi ຖhớ ¢໐ຖ, ¢ả hคi ๑นฯết địຖh ¢họຖ tươຖງ lคi ¢h໐ ¢ả ຖhà 3 tɦế hệ. họ khôຖງ ๓นốຖ ¢໐ຖ lớຖ lêຖ lại phải khổ, ¢ơ ¢ự¢ ຖhư ¢hค ๓ẹ.

Ảnh: sohu

Có người tɦan thở “ai mà không thương con nhưng làm cha mẹ nhiều khi cũng bất lực lắm, nhất là cha mẹ nghèo”. Có lần em hỏi một chị công nhân sao chị lên Sài Gòn đi làm mà không mang con theo, bỏ con ở quê tội nghiệp. Chị nói cũng muốn mang theo lắm, con mìnɦ mà, nhưng mang lên rồi ai trông, giờ chị mới lên đây, lạ nước lạ cái, tiền lên đây làm cũng là hỏi mượn chưa trả, làm bao nhiêu gửi hết về quê trả nợ, mang con theo nó sống khổ sao mình chịu được.

𝗧𝗵ô𝗶 𝗿á𝗻𝗴, 𝗰𝗵ờ 𝗱ư 𝗺ộ𝘁 𝗰𝗵ú𝘁 𝗰ó 𝘁𝗶ề𝗻 𝗰𝗵𝗼 𝗰𝗼𝗻 đ𝗶 𝗻𝗵à 𝘁𝗿ẻ 𝘁𝗵ì 𝗿ướ𝗰 𝗹ê𝗻, 𝗰ò𝗻 𝗸𝗵ô𝗻𝗴 𝗸𝗶ế𝗺 𝗺ớ 𝘃ố𝗻, 𝘁𝗿ả 𝗵ế𝘁 𝗻ợ 𝗿ồ𝗶 𝘃ề 𝘃ớ𝗶 𝗰𝗼𝗻 𝗹𝗶ề𝗻. 𝗚𝗶ờ 𝘁𝗵ỉ𝗻𝗵 𝘁𝗵𝗼ả𝗻𝗴 𝗴ọ𝗶 𝘃ề 𝗾𝘂ê 𝘁𝗵ă𝗺 𝗰𝗼𝗻, 𝘁𝗵ấ𝘆 𝗰𝗼𝗻 𝗾𝘂ấ𝗻 ô𝗻𝗴 𝗯à, 𝗰𝗵ẳ𝗻𝗴 𝘁𝗵è𝗺 𝗻ó𝗶 𝗰𝗵𝘂𝘆ệ𝗻 𝘃ớ𝗶 𝗺ẹ 𝘃ì 𝗰𝗼𝗻 𝗴𝗶ậ𝗻, 𝗰ũ𝗻𝗴 𝗰𝗵ạ𝗻𝗵 𝗹ò𝗻𝗴 𝗹ắ𝗺, 𝗻𝗵ư𝗻𝗴 𝗯𝗶ế𝘁 𝗹à𝗺 𝘀𝗮𝗼. 𝗡ó𝗶 𝘅𝗼𝗻𝗴 𝘁𝗵ì 𝗰𝗵ị 𝗿ơ𝗺 𝗿ớ𝗺 𝗻ướ𝗰 𝗺ắ𝘁.